Vị Khách Triệu Phú

Khi xoá bớt hình trong phone, tôi chợt thấy có vài tấm hình tôi “lén chụp” một trong những người khách rất thân thiết của tiệm T sushi. 

Hồi trước Covid, vì mê ăn sushi nên chỉ làm thêm  1-2 buổi trong tuần cho vui thôi. Ai dè covid hit the world nên làm liên tục, không nghỉ, cho tới cuối năm 2022 mới bắt đầu đổi việc. 

Tôi làm bất kỳ việc gì, đều cố gắng hết sức. Tôi nhớ hết tên hầu hết các vị khách tới tiệm, nhớ hết họ thích gì và không thích gì.

Mike là một trong những vị khách đặc biệt nhất của tiệm. Mike là một trong vài triệu phú Mỹ mà tôi đã phục vụ trong vài năm qua tại nhà hàng này. Những người siêu giàu đôi khi trông rất bình thường khi tới những tiệm bình dân như thế này. Mike là khách quen của ông chủ tôi từ hai mươi mấy năm nay.

Mike không mặc đồ sang trọng, nhưng lại thường đi siêu xe tới tiệm. Một trong mấy siêu xe của ông là chiếc Mclaren màu đỏ, mà ông nói là ông mua đâu đó trên 200 ngàn Mỹ kim, và chỉ có 50 chiếc trên toàn thế giới thôi. Tôi thì chẳng biết gì về xe cộ, mà mỗi lần ông lái chiếc siêu xe nào đậu trước tiệm, mấy anh thanh niên Mỹ đi ngang đều đứng lại ngắm và giơ phone lên chụp lia lịa, cho nên ông nói giá tiền chiếc xe gần bằng một căn nhà ở những tiểu bang miền Nam và Trung Tây nước Mỹ, tôi tin ngay.

Mike rất yên tĩnh, điềm đạm và cũng hào phóng với nhân viên phục vụ. Lần nào vô tiệm cũng chỉ gọi 1 chai soju và 2 ly đá lớn, rồi để lại 20 đô. Giá tiền 1 chai soju khi đó đâu tầm khoảng 8 Mỹ kim thôi, thế là 12 đô còn lại là tiền tips. Lễ Tết nào tụi tôi cũng đều được Mike lì xì khá nhiều. Ông bước vào nhà bếp và phát lì xì cho từng người. Không ai trong tiệm không yêu quý Mike.

Covid tới, Mike vắng mặt một thời gian, rồi tụi tôi cũng ưu ái dành riêng cho Mike một góc trong tiệm khi Mike quay lại. Có lẽ Mike bị nhốt ở nhà mãi cũng chán. Mike rất ra dáng ông chủ tiệm, ông boss của tôi thì nhìn chả giống boss tí nào. Tôi nói vậy là có bằng chứng hẳn hoi. Một lần có 1 người khách vô cùng khó tính đi vô order đồ ăn, hạch sách đòi hỏi đủ điều; khi chúng tôi không đáp ứng được thì anh ta đòi gặp chủ tiệm. Anh ta tiến thẳng tới chỗ Mike đang ngồi và phàn nàn đủ thứ, đại khái như: “Tại sao ông là chủ tiệm mà ông ngồi yên nãy giờ?” Mike để anh ta nói cho đã. Cuối cùng, Mike ngẩng đầu lên và nói: “Tôi đâu phải chủ tiệm, tôi cũng chỉ là khách hàng thôi.” Người khách đó quê xệ quá nên bỏ đi. Vài hôm sau vẫn còn quay lại hành hạ nhân viên trong tiệm đủ kiểu, nhưng sau đó không bao giờ thấy anh ta quay lại nữa.

Rồi bẵng đi một thời gian, chúng tôi không thấy Mike tới tiệm nữa. Điều này hơi bất thường, vì trong suốt vài năm tôi làm ở đó, Mike hầu như ngày nào cũng tới tiệm. Theo lời kể của Tony, và ông chủ tiệm, chỉ trừ những lúc ông đi công tác hay ông đi vacation với gia đình là ông không tới thôi.

Rồi cũng đột ngột không báo trước. Vài tháng sau, Mike quay lại. Ông nói rằng ông đã đi phẫu thuật lưng. Chúng tôi ai cũng thấy Mike yếu hẳn nhưng vẫn ráng tới tiệm. Lần này ông không kêu soju nữa, mà chuyển qua uống chai Chardonnay của hãng Tobia Seleccion de Autor Blanco, với 1 ly lớn đầy đá.

Mike lại vắng mặt một thời gian. Khi Mike quay lại thì Mike rất rất yếu rồi. Mike dắt vợ con tới tiệm ăn uống vài lần, nhưng trước đó chúng tôi chưa bao giờ có cơ hội gặp cả gia đình ông như trong những ngày cuối đời của ông. Những vị khách quen khác đều biết rằng có nhiều điều không bình thường đang diễn ra. 

Một lần khác, Mike lại tới tiệm cùng với một vị nữ luật sư, tôi thấy ông ngồi đó với vài vị khách quen khác và nói chuyện bình thường. Nhưng không một ai cảm thấy không khí buổi trò chuyện đó bình thường, vì Mike đang ký một đống giấy tờ, có thể gọi là di chúc. Rồi Mike nói tặng cho ông chủ tôi món gì đó. Tôi cũng chứng kiến tận mắt ông tháo chiếc đồng hồ đang đeo trên tay ra và trao nó cho ông bạn kế bên. Ai nấy đều thở dài nhẹ nhàng và yên lặng trao đổi với nhau bằng vài ánh mắt buồn bã.

Rồi một ngày kia, ông boss báo tin Mike đã mất, dĩ nhiên là vì ung thư. Tôi dù đã lờ mờ đoán được Mike không còn sống lâu, nhưng vẫn luôn hi vọng và cầu nguyện cho Mike. Tôi vẫn rất buồn và rơi nước mắt, vì một vị khách lâu năm và tử tế của tiệm.

Thỉnh thoảng tôi vẫn kể lại chuyện ông Mike cho chồng mình, và anh nói Mike đúng là một vị khách quý của tiệm.

Nay nhìn lại vài tấm hình cũ, tôi biết là tôi vẫn phải thường xuyên cầu nguyện cho Mike và một vài người thương mến, nhiều hơn nữa! 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *